I used to (2)

Vừa mới đi nghe xong 1 cái hội thảo ở trường, qua thư viện để ngủ chờ vào lớp học tiếp theo thì full chỗ. Thời buổi midterm đang đến gần, đến cả chỗ ngủ cũng khó kiếm.Đành vào canteen ngồi vậy. Cũng đông, cũng có máy tính và ổ cắm, nhưng lại không ngủ được vì đầy mùi thức ăn xung quanh. Tiếng ồn thì mình chấp hết nhưng mà mình vốn không chịu được nhiều mùi. Đành viết tiếp câu chuyện lê thê hôm trước. 

Chào bác taxi xong,khệ nệ xách đồ vào thì được bác bảo vệ tòa nhà bảo là phòng cửa check in là cổng bên kia, nhưng cứ để đồ đấy cũng được, tí check in xong thì quay lại lấy. Thế là mình được một dịp đi vòng quanh tầng 1 trong tòa nhà. Có cả bếp chung, phòng học, sảnh xem tivi, bàn bi-a. Nói chung trông cũng sạch sẽ và thoáng đãng, nhưng mình cũng không bị bất ngờ lắm vì đã xem ảnh chỗ này chán chê từ VN rồi. Sang đến cổng bên kia thì ngoài 1 cái bàn bảo vệ thì có một cái bàn lễ tân, nhưng lúc bấy giờ đã là hơn 12h đêm rồi, mình phải chờ một lúc mới có bạn lễ tân đến để giúp check-in. Lễ tân cũng chỉ là sinh viên trong tòa nhà thôi, các bạn này làm thêm để kiếm thêm chút tiền lương khoảng (stippen) khoảng 500$/tháng. Bạn hỏi thông tin các thứ, lúc ý mới phát hiện ra là mình bị đến sớm 4 ngày vì trong hợp đồng là 24/8 mới bắt đầu đươc ở, nhưng lúc ý đã là rạng sáng ngày 20 rồi. Bạn cũng cho mình check-in nhưng có dặn thêm là vì đến sớm nên phòng sẽ không được ở tình trạng tốt nhất, có gì thì hãy điền vào cái form sau để người ta sửa/quét dọn”  và vì mình đến sớm nên sẽ bị charge fee 75$/ngày. Nhưng bạn ý sẽ thương lượng với tòa nhà xem sao, nếu được thì sẽ không phải đóng. Thực ra chả có cách nào khác là vui vẻ nhận lời thôi, bởi lẽ so với tiền đi tìm KS nửa đêm nửa hôm + mệt mỏi hết cỡ này thì 75$ / ngày cũng là ok rồi. Rồi bạn ý (tên Marco) chụp ảnh, ghi thông tin rồi in cho mình 1 cái chìa khóa phòng (giống chìa khóa khách sạn) và có ảnh mình trên chìa khóa luôn. Thực ra tên tòa nhà này là “….” Hotel, mình đoán ngày xưa nó là khách sạn, nhưng sau thời gian lâu chuyển đổi mục đích sử dụng để cho sinh viên thuê với giá rẻ hơn. Thực ra giá cả tuy rẻ nhưng vì sinh viên toàn hợp đồng dài hạn, công suất thuê nhà lúc nào cũng đạt trên 90%, lại là tài sản cũ nữa nên có khi còn doanh thu cao hơn cả làm khách sạn. Lúc lên phòng lượn qua tầng đếm số phòng, rồi lại lẩm nhẩm tính doanh thu, thì mới tự ngủ, 11 tầng, mỗi tầng hơn trăm đứa, thêm mấy dịch vụ gia tặng kiểu giặt là, bán nước nữa vậy là tháng doanh thu cả triệu USD rồi… Mua lại tòa nhà này cũng chắc phải hàng trăm triệu USD, giá cả ngang ngửa với mấy khách sạn hạng sang ở VN rồi.

Đến phòng thì cắm chìa rút ra mãi ko được, tự dưng cửa mở, hóa ra phòng đã có một người bên trong. Mở cửa ra là một bạn Trung Quốc, đang bận bộ pijama, chắc là đang ngủ. Thực ra cũng kì vọng là ở với 1 bạn nào mà ở nước nói tiếng Anh, như vậy thì sẽ tốt hơn, nhưng thôi kệ, cứ chảo hỏi đã. Bạn giúp mình vác bớt 1 cái vali vào rồi 2 đứa nói chuyện hỏi thăm. Bạn tên tiếng anh là Toby,tên tiếng Trung thì là Yu Zi Hao (chắc kiểu dịch sang thuần việt là Vũ Chí Hảo), học thiết kế thời trang ở TQ, sang đây chuyển tiếp 1 kì.

– Mới có mỗi cậu ở đây ah, vậy là phòng còn một bạn nữa chưa đến check-in đúng không.

– Uh, mà tớ ngủ giường này, nhưng cậu thích thì có thể đổi.

– Thôi, tớ ngủ đâu cũng được, chắc tớ ngủ giường trong góc kia cho yên tĩnh. Mà làm nào để hạ thấp giường xuống như cậu này.

– Tớ không biết, lúc đến thì nó đã như này rồi.

Nói chuyện thêm dăm ba câu thì mình mệt quá thôi lăn ra ngủ đã. Cũng không nhớ là lúc ý có bật máy lên ko nữa.

Bạn Toby này nhìn cũng gầy gầy, trông khá sáng sửa, nói chung là nhìn phát vẫn biết là TQ nhưng trông có vẻ thông minh hơn tụi TQ  bình thường. Ai nhìn người TQ nhiều thì sẽ phát hiện ra ngay vì mắt người TQ thường nhọn và xếch, nhưng mắt bạn Toby này thì đỡ, chắc cũng do đeo kính nhiều. Về phòng ở, phòng này là phòng 3 người, có 3 cái giường đơn (captain size) , có ti vi, tủ lạnh, lò vi sóng. Nói chung là mình cũng không thực sự quan tâm chỗ ở lắm vì chủ yếu mình về phòng là để ngủ, còn đa số thời gian thì ở bên ngoài.

—–

Sáng hôm sau thức dậy, khá sớm. Mở tung vali ra để kím bộ quần áo mặc đến trường, đồ đạc vẫn mặc kệ chưa pack. ngồi google map đường đến trường, chuẩn bị giấy tờ nhét vào balo rồi đi.

Việc đầu tiên là đến check-in ở trường. Công việc này chủ yếu là nộp các thể loại giấy tờ mà mình lúc apply còn thiếu, kiểu bảng điểm, bằng tốt nghiệp đại học, chứng chỉ … để người ta photo. Lúc mình đến nơi là 8g, thì 9g mới mở cửa, đành đi loanh quanh. Ngay cổng trường là 1 quán starbuck, thế là sà vào luôn, ở VN ngày mở starbuck thì cũng là lúc mình sắp đi rồi, mà lần nào đi qua cũng đông kín, nên bây giờ cũng muốn thử xem sao. Lần đầu ăn uống hàng quán nước ngoài cũng có tí bối rối, mấy lần trước đi ra nước ngoài nếu không được dẫn đi thì toàn lao vào food court,mỗi món riêng một quầy, chả phải chọn lựa. Thôi thì cứ mua y hệt cái đứa đằng trước vậy.

– Bán cho mình 1 li abc xyz

– Size nào

– Hở (nghe ko ra, bạn nhân viên là người Mĩ gốc Phi, nghe giọng lần đầu)

Bạn ý giơ cái cốc ra, hỏi

– Bạn muốn cỡ này hay to hơn

– Cỡ này là được rồi.

– Bạn tên là gì

– Công, C O N G

Thế là bạn ý viết tên mình lên cái cốc và bảo mình thanh toán rồi ra bàn đợi. Đứng một lúc thì lấy được cafe, mình cũng ngồi lại, mở laptop ra check wifi thì wala , có wifi free bắt được cảu trường… Thế là ngồi đấy luôn cả tiếng, tiện thể ngắm nghía xem người ta ở đây đi uống cafe như nào. Nhưng có lẽ là sáng sớm, đúng giờ đi làm nên mọi người mua để mang đi là chủ yếu, ít người ngồi lại, bàn đối diện mìn có một bác ngồi check NYtimes, vài người ngồi ở chỗ cửa kính nữa. Đầu tư bán cafe ở đây sướng thật, quán thì bé tí, mà khách đông tấp nập, lại không mất tiền đầu tư bàn ghế chỗ ngồi, Khách uống xong lại biết điều tự dọn chỗ cho sạch, không mất công thuê riêng 1 nhân viên lau dọn nữa … và tất nhiên cũng không mất công thuê nhân viên bảo vệ trông xe, vì có ai đi xe tới đó đâu.

Cuối cùng cũng đến giờ check-in. Mở cửa ra tiếp mình là 1 bạn sinh viên người Trung Quốc, thấy mình (người đầu tiên) thì bạn :

– Ní hải, wei sờ má. a sờ bê.

– Xin lỗi cậu, tớ không phải người Trung Quốc.

– Chết, xin lỗi, cậu có mang bằng tốt nghiệp không …

Check-in xong mình lại xuống tầng 1 để làm thẻ sinh viên. Nhưng của đáng tội là 9h30 người ta mới mở cửa (chậm hơn chỗ kia 30 phút). Lại ngồi chờ, tranh thủ mở iPad ra tìm chỗ mở thẻ ngân hàng và mua số điện thoại. Một bạn nữ khác (lại người TQ) đang ngồi chờ quay sang hỏi:

– Wei sờ má, a sờ bê, WIFI, xyz…

DM, trong 15 phút, bị tưởng là TQ 2 lần …nhưng mà mình biết là hỏi wifi rồi, liền trả lời(bằng tiếng Anh):

– Đây, cậu vào mạng này nè, không cần mật khẩu đâu, với cả tớ không phải Trung Quốc.

Đến lúc sau thì phòng làm thẻ SV cũng mở, mình mặc dù đến chờ đầu nhưng kệ cho các bạn vào trước vì đang bận kiểm tra nốt đường đi đến ngân hàng.

Thủ tục làm thẻ cũng nhanh,mình đọc ID, chụp ảnh xoẹt 1 cái, thế là bạn sinh viên làm thêm ở đó in cho mình 1 cái lấy ngay trong 2 phút. Rất nhanh chóng. mỗi tội ảnh thì bị xấu xí vì vừa mới đi máy bay tơi bời hqua xong.

Xong xuôi(ko quên up ảnh khoe thẻ sinh viên mới lên FB) , đi ra ngân hàng làm thẻ ngân hàng nào, chứ cầm đông tiền mặt như này theo bị móc một phát thì xuất bản sách “Đừng chết ở NY” nhé Công nhé. Thủ tục làm ngân hàng chẳng có gì, nhưng mình cũng hỏi người ta là :” Bây giờ tao là học sinh quốc tế, muốn đầu tư chứng khoán ở bên này thì có được không” thì được trả lời là “Chỉ có công dân Mĩ mới được đầu tư”. Thực ra anh này nói chưa hẳn đúng lắm(chắc nghĩ mình gà), vì nếu muốn vẫn có thể đầu tư vào một số derivatives (phái sinh) để hưởng lời/lỗ y hệt như cổ phiếu đó, nhưng nghĩ lại thân phân công dân VN, muốn mua phái sinh thì cũng chẳng ai bán, với cả cũng chả có tiền, nên hỏi cho biết vậy thôi. Xong xuôi, mình nhận thẻ rồi đi ra ngoài nạp tiền vào thẻ. Hòa ra cái máy ATM bên này xịn thật, có thể nạp tiền vào tài khoản qua cái máy đó luôn. Cái này thì VN chưa có. Nhưng thực ra cũng chẳng đáng phàn nàn gì, vì thực ra công nghệ ý chắc cũng chẳng đến mức khó lắm, chỉ có là bây giờ ở VN rõ ràng là ngân hàng thì đông, khách hàng thì ít, đầu tư một loạt máy ATM mới cũng chẳng bõ bèn gì. Chính ra cứ bảo kinh tế thị trường càng nhiều player thì khách hàng càng có lợi cũng không hẳn đúng. Đôi lúc chỉ cần một vài player to thôi, thì đầu tư cho dịch vụ khách hàng cũng có thể vì đó mà được cải thiện. (thực ra nói xong câu này không biết có nên tự vả vào mồm mình không khi nghĩ đến đoạn dịch vụ Viettel, Mobi, Vina ở VN chất lượng như nào nhưng mà mình tin là ở VN mà có độ 20 nhà mạng điện thoại thì dịch vụ khách hàng chưa chắc đã được như bây giờ đâu ).

Thôi vào lớp học đã, đến đoạn đi mua sim điện thoại để lúc nào đấy kể tiếp. 

I used to (1)

Hôm nay đi về nhà khoảng 8h tối mệt quá, định chợp mắt tí thì ngủ luôn, may mà có bạn cùng phòng đánh thức dậy lúc … 12h. Thế là được bạn rủ luôn đi lượn cầu với mấy đứa nữa. Chỗ mình ở rất gần cầu brooklyn, cách khoảng 500m là ra chỗ đi bộ thành cầu, nhìn sang bên kia là khu nhà cao tầng của Manhattan. Cả lũ đi bộ từ chỗ ở ra thành cầu, thốt lên mấy câu:” Ôi đẹp quá, ôi lạnh quá, ôi tượng nữ thân tự do kìa, ôi tòa nhà yêu thích của tao kìa” xong lại quay về. Thậm chí còn chả thèm selfie lấy một kiểu. Một cuộc thám hiểm ngắn nhất trong lịch sử nhân loại. Lúc trên đoạn đường đi bộ về, một bạn hỏi mình:
– Cậu thích ở NY hơn hay ở VN hơn.
– Ở NY nhiều cái thích hơn, nhưng đồ ăn ở VN thì rẻ hơn và đa dạng hơn.

Nói chung là mọi người cứ tuyên truyền về mấy cái văn hóa VN này nọ, chứ mình thấy ở VN chỉ được mỗi cái đồ ăn thật. Nhắc đến đồ ăn, lúc đấy tự nhủ, mình đã sang bên này được bao lâu rồi, nhìn lại lịch thì hóa ra chẵn chịa 2 tháng, thế là quyết định quay lại phòng để viết mấy thứ này. Từ hồi sang, toàn viết stt mỉa mai chuyện học hành ở lớp nên các bạn lại tưởng mình sang chỉ có học, thôi thì nay có chuyện gì 2 tháng qua chưa kể thì viết ra hết, giống như mấy bạn du học sinh khác hay làm bài review cảm nhận về thành phố mới vậy.

Mình cảnh báo trước là mình sẽ viết có lẽ là rất dài,dạng kể lể tự truyện là chính, cũng không có thời gian sửa chữa từ ngữ nhiều, cho nên nếu các bạn đang có tâm trạng không tốt, hoặc không có nhiều thời gian thì đừng đọc. Nếu các bạn vẫn ngoan cố muốn đọc thì nhào dzô, mình ko cản đâu nha.

Kể chuyện đoạn từ Việt Nam sang Icheon ngồi cạnh một bác già VN ngâm cả kẹo gừng thơm nức máy bay để đỡ say, mang bánh dầy dậu lên ăn cho đỡ đói vì sợ máy bay bỏ đói ???. Bác không phải dân hay đi nước ngoài, chỉ sang thăm con gái ở Mĩ sinh và trông cháu nên chẳng biết tiếng anh, cho nên mình cũng giúp làm phiên dịch cho bác vào bữa ăn luôn. Bác thấy mình có vẻ tầm tuổi con cháu bác, lại vui vẻ nên có vẻ quý mến mời kẹo gừng, nhưng mình kiểu  :” Dạ không, cháu cảm ơn” vì thú thực nhìn thấy cái loại kẹo đó là mình đã phát buồn nôn rồi. Nó không phải là viên kẹo gừng bình thường, nó là một dạng keo đặc, mầu đen, có mùi gừng, bọc trong một túi nilon. Mỗi lần bác mở cái túi ý ra là mình lại giả vờ chơi iPad. Lúc bữa ăn, ăn không hết bác còn dúi cho mình cái bánh mì, bảo ăn đi cháu, không ăn thì cầm về. Mình cũng nhẹ nhàng lịch sự kiểu :” Cháu còn nhiều đồ ăn lắm, bác ăn đi ạ” Thế là bác cũng bỏ vào túi. Thực ra mình không bao giờ làm việc ý trên máy bay (vì mình thường ăn hết phần ăn), nhưng mình cũng thấy chuyện mang đồ ăn thừa về cũng chả có gì cả, dù sao nó cũng năm trong phần vé mình chi trả rồi, nếu thấy ngon và muốn ăn lúc khác thì cứ cầm về cũng được, chẳng việc gì phải sĩ diện hão vì 1,2 cái bánh mì cả. Nhưng mình thấy nhiều người khác lúc ra về tiện tay bỏ cả chăn + cốc chén của người ta vào túi, thì mình thấy không được văn minh cho lắm. Xuống Icheon, mình chỉ cho bác sang của tầu bay khác để bay sang sân bay khác đi Cali thăm con gái, còn mình thì đi chuyển máy bay để sang sân bay JFK tới New York. Chặng bay sau dài hơn, và cũng mệt mỏi hơn vì lúc nào cũng là ban đêm, kiểu bay đúng theo chiều quay của trái đất ấy. Đươc cái là ngồi cạnh mình lần này là 1 em gái nên không có kẹo gừng, không có bánh dầy đâu, cho nên mình cũng thấy thoải mái hơn.

Xuống sân bay, chả có gì phấn khích cả vì mệt chết đi được, nhưng lúc làm thủ tục nhập cảnh thì khá ấn tượng, có một cái biển treo to đùng :” Các bạn là bộ mặt của quốc gia” ám chỉ việc các nhân viên làm thủ tục nhập cảnh là những người làm nên ấn tượng đầu tiên của du khách tới Mĩ, cho nên họ cần phải có thái độ phục vụ tốt.  Có một anh da đen to đùng đứng chặn ở dòng người xếp hàng, chỉ trỏ bào người này vào line này, người kia vào line kia,. Nhìn ông ý mà thầm nhủ, ko biết người ta có phải tuyển chọn những người đặc biệt cao to để đứng mấy vị trí này không vì nếu có ai có ý định vượt qua hàng rào chạy vào nước Mĩ thì sẽ bị anh to đùng này chặn lại.

Làm xong thủ tục, định kiếm wifi miễn phí gọi facetime báo cho gia đình nhưng ko có, đành thôi. Xe đẩy ở đây mua hết 5$, mua bằng cái máy bán xe đẩy tự động chứ không miễn phí như ở nhiều sân bay. Về sau mình nghĩ lại logic người ta thu phí cũng đúng thôi, vì cái xe đẩy ý mình có thể mang đến tít đầu kia của air train, xong phải có người thu xe và mang về cất vào chỗ cũ. Nó cũng giống như việc mình ăn xong có người dọn bát đĩa đi cho vậy, tiền thuê xe cũng giống như tiền tips bên này vậy, nhưng vẫn xót tiền anw.

Lúc ý mới cân nhắc xem nên đi taxi về thẳng nhà khoảng 70$ hay là đi air train 15$. Xong sờ vào cái ví tiền dầy cộp mới tặc lưỡi, thôi tiêu bớt đi cho đỡ nhiều. Đi air train lạ nước lạ cái vác theo cái đống của nợ này mà nhầm bến thì chết luôn. Thế là nhẩy lên taxi về nhà.

Bác taxi người gốc Banglades, lúc lên xe thì bác cũng chào hỏi.
– Chào cháu, cháu ở đâu đến đấy
– Cháu ở Vietnam.
– Ồ, Việt Nam có Hồ Chí Minh phải không ?
– Đúng rồi, nhân vật vĩ đại nhất trong lịch sử VN đấy ạ.
– Thế cháu sang đây làm gì, du lịch hay đi học
Lúc này mình nhớ lại lần trước đi taxi ở Singapore, trả lời tao là khách du lịch đến Sing lần đầu, thế là bị lão cho đi thêm 1 vòng, lúc ý ấm ức mà chẳng làm gì được. Nhưng lần này lại tặc lưỡi phát nữa, đang nhiều tiền, thử lòng tốt người Mĩ xem sao.
– Cháu sang học, đây là kì đầu tiên của cháu.
Thế là mình với bác ý cũng nói chuyện, mình cũng kể cho bác ý chuyện VN, bác cũng kể cho mình chuyện nước Banglades của bác ý. Đến giờ mình mới biết hóa ra có những nước kiểu Banglades tách ra khỏi Ấn Độ lí do chủ yếu vì ngăn sông cách núi Có thể không phải lí do chính nhưng chí ít cũng có một phần là vậy. Mình cũng kể cho bác ý chuyện VN, rồi hỏi xem làm sao để thuê được 1 cái taxi ở đây để lái, hỏi giá cả các kiểu, vừa hỏi vừa lẩm nhẩm dòng tiền xem lãi hay lỗ hơn so với kiểu thuê biển + tổng đài để làm lái taxi ở VN, bệnh nghề nghiệp ko sửa nổi
.
Về tới nhà, giá taxi hết 75$ và 1$ phí dịch vụ chưa kể tips, bác lấy mình 75$, bảo ko cần tips. Mình còn bị rơi mấy đồng xu ở ghế xe (xu lẻ mà máy bán xe đẩy ở sân bay trả lại) bác cũng gọi mình quay lại lấy. Lúc ý là buổi đêm, bác còn bảo mình là :” Cháu cứ vào đấy xem có check in được không, nếu không check-in được thì bác kiếm chỗ cho nghỉ tạm sáng mai quay lại check-in” May mà mình check-in được. Mình chào bác trong vui vẻ và đẩy đồ bước vào nhà để check-in.

Warning từ đầu thế thôi mà viết tí đã mỏi tay quá, thôi nghỉ đây, lúc khác mình viết tiếp nhé nhé nhé.

(còn tiếp)