Hũ mật – Honey pot

Hôm ấy đang trên lớp, thầy giáo tự dưng hỏi một câu:

– Bây giờ nếu tôi là một công ty to, rất nhiều người muốn phá phách, thì tôi phải làm thế nào ?. Ví dụ như Amazon, Alibaba luôn có hacker muốn tấn công server, làm thế nào để ngăn chặn được chuyện này ?.

Cả lớp xì xào, cũng có vài ý kiến qua lại, nhưng đều không hài lòng thầy. Thầy trả lời:

– Cho dù chúng ta có bảo mật đến đâu, thì vẫn có những hacker rất giỏi, thậm chí giỏi hơn chúng ta và chúng ta chẳng biêt chúng đến từ đâu cả. Có nhiều cách nhưng cách mà tôi thích nhất gọi là “honey pot”. Tôi sẽ cố tình tạo ra một vài server có điểm yếu, dụ hacker tấn công vào, trong thời gian đó sẽ xác định được hành vi của bọn chúng và ngăn chặn.

Nhẩm lại 36 kế, chẳng phải kế ấy trong Tôn Tử gọi là “giương đông kích tây” hay sao, nhưng mà mình thích cái từ “hũ mật” của thầy hơn, nghe vừa đơn giản mà lại giống như kiểu coi tụi chống phá là lũ ruồi bâu, chẳng đáng quan tâm.

————–

Bên này mình có chơi với một bạn người Ấn. 2 thằng chơi được với nhau là vì cùng là 2 thằng vừa mới học xong đã đi học master ngay, xêm xêm tuổi nhau. Nó thuộc dạng thiên tài, hồi xưa thi Olympic toán toàn Ấn Độ được điểm cao thứ 2 toàn quốc. 2 thằng bình thường vẫn ngồi học với nhau, mình hay chỉ cho nó mấy term về finance, còn nó dậy toán cho mình. Xong 2 thằng cũng ngồi học lập trình với nhau nữa vì riêng về khoản này thì ngu như nhau :)).

Phải 2-3 tuần liền trước hôm kết thúc kì học, ngày nào qua thư viện cũng thấy ổng ngồi nhìn chằm chằm vào một cái sơ đồ. Mình hỏi

– Cái gì đây

– Project môn Simulation.

– HÌnh như phải làm trên VBA phải không, kì trước t học 2 buổi bỏ luôn không dám học vì khó quá.

– Uhm, mày biết VBA không ?

– Bằng mày!!!- xong mình cười đểu phát, vì mình vẫn còn 2 cái project môn khác phải làm, nghĩ là kiểu gì nó chả xoay sở được, vì bây h nó đang học ít môn hơn mình.

——

1 tuần sau, cậu khoe, với mình:

– Ê , Công, tao được A môn đấy, thầy viết email hẳn cho tao.

Mình xem email thì đúng thật, thầy có email bảo thằng bạn là phần mềm nó viết có vài bug, nếu sửa lại thì sẽ được A ngay, thằng bạn mình sửa được, nhận được điểm A.

– Thích thế, mà lớp có 4 đứa học có khác, thầy làm customer service tốt thật, viết email cho cả sinh viên =)). Chắc để câu khách sang năm có nhiều em học hơn thì phải.

Nói chung hơi Gato tí vì kì học chưa kết thúc mà cậu đã có 1 con A rồi.

Hôm trước, vừa thi xong 1 môn, mình liền vác laptop ra thư viện, vừa ngồi bật máy lên FB một lúc chuẩn bị để học cho môn hôm sau nữa thi thì thằng bạn lại quay sang:
– Chết rồi mày ơi, thầy phát hiện ra tao chép bài không ghi nguồn, bây giờ phải làm sao ?.

– Đâu,như nào, thầy email ah, đưa đây xem nào.

Mở email ra thì nội dung đại loại là, phần mềm của thằng bạn mình và một thằng Trung Quốc có thứ tự biến chạy giống hệt nhau, kèm theo là có bug giống hệt nhau.Trong email còn kèm theo link nguồn của một phần mềm trên mạng, đề bài giống hệt project của thầy. Mình quay sang trách:

– Trời ơi, sao mày chép bài online mà không thay tên biến đi, thầy này nổi tiếng cáo già trong vụ tìm bug rồi. (Thầy giáo năm nay hơn 70 tuổi rồi, từng làm cho cả NASA, IBM các kiểu, nói chung là toàn dậy mấy cái siêu khó nhằn nên môn của thầy rất ít người dám học)

– T thay rồi, nhưng hôm trước có thằng Tầu nó ko làm nổi bài, thế là tao cho nó xem nguồn, ai dè nó chẳng thay đổi gì cả. Bây giờ thầy Fail tao môn này thì sao.

– Thôi bây giờ email xin lỗi thầy đi chứ biết làm sao, phải thành thật thôi, nhưng mà viết mail cố gắng nói giảm nói tránh đi tí cho thầy đỡ bực.

Thế là cậu ngồi soạn email, mình thì ngồi bên cạnh thở dài ngao ngán. :” Khổ thân mày quá, nếu tao là mày, có khi tao cũng chép, mà nếu tao bị như mày bây giờ, chắc tao không sống nổi mất”. Cậu vừa soạn cái mail xin lỗi mà vừa run rẩy, vừa viết lại còn vừa đọc to, đúng là lần đầu thấy cậu sợ đến mức độ vậy. Cái email ngắn tí mà phải chứa đến chục từ “sorry”, rồi “apologise”, rồi cả “extremly sorry” LOL. Thấy cậu viết một lúc , mình bảo:

– Thôi, mày đang bị choáng,viết cái mail còn không nổi nữa để tao viết lại email cho, chứ mày viết thế này thì thầy đọc xong cho mày fail chắc rồi.

Thế rồi mình sửa lại email cho cậu, lúc bấy mới có 9h 30, nhưng thôi bảo cậu về, chứ tình hình tâm trạng này còn hoc hành gì nữa.

Mấy hôm sau, thầy hạ điểm xuống từ điểm A còn có điểm C,  chắc là tên Tầu kia cũng thế. Cũng may là môn này có 2 project, project kia bạn mình làm full từ A tới Z nên vẫn còn vớt vát được một tí.

Nghĩ lại, chuyện này có khi cũng giống chuyện hũ mật. Có khi thầy cố tình cho cái đề, mà trên mạng có sẵn source code để sinh viên lao vào chép cũng nên :). Nếu mà thầy làm cái hũ mật như này thật thì đúng là thâm nho quá. ĐỊnh bụng kì sau học môn này nhưng thầy làm thế này có khi lại sợ không dám đăng kí nữa :(.

One thought on “Hũ mật – Honey pot

  1. Chuyện của Công hay quá!
    Mình thấy dân Tây trắng đúng là có văn hóa sáng tạo từ nhỏ (kể cả Đông Âu). Tàu với Việt do giáo dục chậm tiến nên hay bị lỗi “copy”, hoặc chỉ cải thiện nho nhỏ. Hi vọng sẽ có cách mạng! 🙂

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s